Sự kiện trong ngày - Dân trí điện tử - Dantri.com.vn

Thứ Ba, 21 tháng 12, 2010

Tạm biệt Thanh Tra!

Tạm biệt Thanh tra:" tạm biệt đồng chí anh, đồng chí chị và cả đồng chí em nữa chứ, tạm biệt công việc mà tôi rất yêu thích". Cảm ơn mọi người về tất cả. Tôi yêu quý tất cả mọi người của phòng mình, kể cả người mà tôi không thán phục. Nhớ ngày mới bỡ ngỡ bước chân vào Thanh tra. hừm! bao cảm xúc. Và bây giờ chuẩn bị chia tay, cũng lại bao cảm xúc. hì. Đúng thật" Cuộc đời là những chuyến đi, gặp nhau thì ít, chi ly thì nhìu" hehe.

Đọc Thêm...

Di chuyển

Con yêu! Hết ngày hôm nay mẹ sẽ chuyển vị trí công tác, di chuyển lên kho. Hì, đó là nơi mà chẳng ai muốn cả, nhưng với mẹ thì khác, càng khó khăn thì tinh thần càng phải cao. Chẳng có gì khó chỉ sợ lòng không bền thôi. Mẹ tin mình có năng lực thì chẳng sợ gì thất nghiệp cả. Dù ở vị trí nào đi chăng nữa thì mình vẫn có thể làm tốt được mà, đúng không con trai. Đây là một bài học vào thời mẹ bây giờ. Mẹ cũng hi vọng sau này khi con khôn lớn gặp phải tình huống trên, con cũng sẽ không nản trí mà cũng càng phải có tinh thần cao hơn nữa. Thế nhé con yêu. Mỗi lần khó khăn làm cho ta thêm trưởng thành!

Đọc Thêm...

Thứ Tư, 15 tháng 12, 2010

chán!

Thế là lo lắng của mình cũng đã đến. Hôm nay mình đã nhận được tin bị chuyển công tác lên trên kho. Chán thật! BẤT CÔNG THẬT!

Đọc Thêm...

Thứ Bảy, 11 tháng 12, 2010

Tình người bạc như vôi!

Lại một ngày nữa mẹ không có con bên cạnh. Ba con thật bạc bẽo, biết mẹ yêu con nhiều vậy, mẹ chưa một ngày nào sống thiếu con, ba đã đón con về hôm qua mà hôm nay me gọi nhiều lần nói đưa con về với mẹ nhưng ba bạc quá, hành hạ mẹ với nỗi nhớ con, đến giờ này vẫn còn đang ngồi nhậu nhẹt không đưa con về. Làm khổ con mẹ phải vắng mẹ khi đêm về.Bac quá!

Đọc Thêm...

Thứ Sáu, 10 tháng 12, 2010

vắng con!

Hôm nay không như mọi khi mẹ đi làm về đón con nữa mà ba đã đón con về nhà ba từ trưa rồi. Tôi hôm nay mẹ không có con bên cạnh léo nhéo " mẹ ơi đi chơi' hay "mẹ ơi... êu mẹ". Những khi đó mẹ thật hạnh phúc, nhưng tối nay thì khác mẹ vắng con, vắng tiếng con, mẹ nhớ con thật nhiều, nhưng mẹ không thể đón con về được vì ba con có quyền được đón con về đó chơi. Nhớ con mẹ đành phải gọi tiếng con trong lòng' Con yêu ơi mẹ nhớ con nhiều lắm' Mẹ yêu yêu yêu yêu con; mẹ thương thương thương thương con; mẹ quý quý quý quý con là yêu thưowng con". Chuc con yêu cuả mẹ ngủ ngon! Mai con lại về với mẹ nhé.

Đọc Thêm...

Thứ Ba, 7 tháng 12, 2010

ước một ngày bình yên!

Cún yêu thương! Mẹ mong ước có được một ngày bình yên bên con, hai mẹ con vui đùa thoải mái, mẹ không phải buồn, không phải lo lắng, không phải suy nghĩ, không phải hận thù, không phải đau đớn. Mẹ sẽ vượt qua thời gian này để mẹ con mình sẽ luôn có những ngày bình yên bên nhau con nhé. Yêu con hơn tất cả.

Đọc Thêm...

Chủ Nhật, 5 tháng 12, 2010

Nỗi lòng của vợ có chồng vô tâm!

Đêm qua anh về muộn, em đã lên giường đi ngủ. Cả ngày không gặp nhưng khi anh về, em chẳng cảm thấy vui. Em để mặc anh, nằm khóc một mình.

Chắc anh nghĩ em ngủ rồi nên không gọi. Tắm xong anh lướt web đến nửa đêm mới lên giường. Thấy mùi dầu gió, anh biết em đau đầu nên quàng tay kéo em về phía anh. Lúc đó, em chỉ rơi nước mắt.

Một năm làm vợ anh, nhưng em luôn cảm thấy mình được đón nhận tình yêu từ sự bố thí. Anh quan tâm bao nhiêu, em được bấy nhiêu. Còn khi em quan tâm đến anh, anh lại hờ hững.

Yêu nhau mấy năm mới đi đến hôn nhân. Vậy mà, cuộc sống không làm em và anh gắn bó hơn, chỉ thêm xa cách. Ngày còn yêu, một ngày không gọi điện hay nhắn cho em đến hai mươi tin nhắn, anh sẽ không chịu được. Em đã rất hạnh phúc vì được yêu thương, nhưng mọi cái đã thay đổi.

Đêm qua lần đầu tiên khi em ương bướng không chịu nói khi anh hỏi, anh đã dùng đôi bàn tay chắc khoẻ bóp cổ em. Nước mắt em chảy. Em vốn là đứa con gái mạnh mẽ. Thế mà, lấy chồng rồi em lại khóc quá nhiều.

Anh lấy em về nhưng không muốn ở bên cạnh em, chỉ dành thời gian cho tụ tập bạn bè, bia rượu, games, những trận bóng đá thâu đêm suốt sáng... Giấc mơ có chồng chung tay làm việc nhà, nấu những bữa cơm ngon của em sụp đổ. Con tim em đau đớn lắm.

Buổi chiều đi làm về, em hí hửng nghĩ sẽ báo cho anh biết chúng mình sắp có con. Nhưng em chẳng có cơ hội làm điều hạnh phúc ấy.

Em thường hỏi: “Với anh cái gì mới là quan trọng?”. Anh nói “không có gì quan trọng cả”. Câu nói của anh đã thiêu đốt tất cả, những cố gắng của em về một cuộc sống gia đình hạnh phúc.

Hai con người sống dưới một mái gia đình nhưng con tim và tâm hồn không thể hòa chung một nhịp. Em muốn nói với anh nhiều hơn gấp trăm lần nhưng em biết, những lời nói của em bây giờ anh không còn muốn nghe.

Có thể anh vẫn yêu em nhưng không biết xót thương em. Em hiểu ra rằng hạnh phúc gia đình tưởng chừng đơn giản nhưng thật khó khăn, kỳ công mới xây đắp được. Đó phải là sự chung tay của hai con người. Nếu mọi cố gắng chỉ đến từ một phía thì hạnh phúc mãi mãi ở nơi xa. Như em vẫn thường hay hỏi “phía cuối con đường là gì hả anh?” và chỉ nhận được sự im lặng trong vô vọng.

(st)

Đọc Thêm...

Thứ Sáu, 3 tháng 12, 2010

Mẹ xin lỗi cún yêu!

Cún yêu thương Mẹ xin lỗi vì đã không giữ ba lại được cho con, Mẹ biết trong chuyện này con là đứa trẻ chịu thiệt thòi nhất. Mẹ đã nhãn nhịn tất cả, chịu đựng tất cả sự vô tâm, sự xúc phạm của ba, sự đối sự không có tình người của bà nội controng suốt thời gian qua. Tất cả những điều đó là vì con. Cho đến hôm qua Mẹ đã có gắng tất cả. Phải chịu nhịn nhục nhận hết lỗi về mình, để có thể giữ ba lại cho con. Nhưng có thể điều đó sẽ không được nữa rồi. Nhìn sự ngây thơ trong trẻo trong đôi mắt con ai cũng nghĩ là con bé không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng không phải đúng không cún yêu. Mẹ biết con hiểu được chuyện gì đang xảy ra đúng không, vì con trai mẹ sống rất tình cảm và lại rất nhạy cảm nữa. Vì vậy mẹ lại càng thấy thương con hơn. Ngày trước khi cả nhà ta vẫn chung một nhà, đôi lúc mẹ cảm thấy hận ba con vô cùng, hận ba vì ba không quan tâm tới mẹ, tới con; hận ba vì ba là người đàn ông không có lập trường bị kích động lại về làm khổ mẹ hoặc rượu bia khề khà rồi về chửi đổng linh tinh. Nhưng ngoài những lúc bức xúc đó ra mẹ lại thương ba vô cùng, nhưng điều đó mẹ không bao giờ nói bằng lời mà chỉ bằng hành động qua sự chăm sóc ba, nhưng vì là người vô tâm nên ba con sẽ không bao giờ hiểu được điều đó.
Cún yêu ạ. Đến bây giờ mẹ cũng không còn hận ba, và không còn cảm xúc gì nữa cả. Mẹ sẽ buông tay ra con a. Mẹ sẽ cố gắng bù đắp cho con tất cả vì sự mất mát này. MẸ YÊU CON HƠN TẤT CẢ CUỘC SỐNG CỦA MẸ! HÃY THA LỖI CHO MẸ CON NHÉ! Lớn rùi con sẽ hiểu!

Đọc Thêm...