Sự kiện trong ngày - Dân trí điện tử - Dantri.com.vn

Thứ Hai, 28 tháng 6, 2010

Viết cho con!

VIẾT CHO CON
Chưa viết được cho con

Một dòng thơ bé xíu
Dẫu vậy con vẫn hiểu
Lòng mẹ không vô tình

Ở trong mẹ đinh ninh
Một niềm tin trọn vẹn
Chính con là điểm hẹn
Của muôn giờ bình minh

Làn môi hồng tươi xinh
Mắt đen tròn lóng lánh
Đôi mắt con chắp cánh
Cho thiên thần bay lên

Mẹ thao thức từng đêm
Cho con tròn giấc ngủ
Mẹ chăm chút từng ngày
Cho chồi non hé nụ

Có lần con đau nặng
Mẹ lo lắng vô cùng
Đôi mắt mẹ rưng rưng
Chân bước đi run rẩy

Trong âm thầm sợ hãi
Mẹ tha thiết cầu mong
Nếu được đau thay con
Hạnh phúc nào sánh nổi

Từng ngày giờ mong đợi
Thấy con lớn con ngoan
Là trong mẹ ngập tràn
Một niềm vui khó tả

Có những điều kỳ lạ
Bao vất vả tháng ngày
Bao gian khổ đắng cay
Bên con là quên hết

Đời cứ trôi mải miết
Có đứng chờ ai đâu
Con mẹ ơi lớn mau
Giữa rộng dài trời đất

Có những điều rất thật
Như chân lý đơn sơ
Con còn bé ngây thơ
Lớn rồi con se hiểu

Sẽ vô cùng vắng thiếu
Sẽ vô cùng cô đơn
Sẽ vô cùng trống trải
Nếu đời mẹ thiếu con

Mẹ sẽ viết cho con
Những dòng thơ bé xíu
Để lớn lên con hiểu
Những cội nguồn sâu xa

Hiểu trời cao vô tận
Hiểu đất rộng bao la
Hiểu cuộc đời nhân ái
Hiểu ân tình mẹ cha
(sưu tầm)

Đọc Thêm...

Nhớ mẹ quá mẹ ơi!

Trời cuối năm rồi gió bấc thổi từng cơn
con lại muốn viết những dòng về mẹ
như câu chuyện tình con chưa được kể
"Vẫn ôm trong lòng thao thức với thời gian
bảy lượt xuân về con xa mẹ bảy năm
mái tóc mẹ nỗi u hoài nhuộm bạc

Từ tháng Giêng ngày buồn qua tháng Chạp
có ngày nào mẹ không nhớ thương con
có những đau thương những nỗi u buồn
nước mắt mẹ chảy dài theo năm tháng

Thuở truân chuyên nhiều hơn thời sung sướng
suốt cuộc đời mấy lúc mẹ thảnh thơi
con lớn khôn rồi mẹ vẫn khổ mẹ ơi "
Con đã lớn khôn và đã có gia đình và cũng đã có bé gọi bằng mẹ, con mới hiểu được nỗi vất vả, mới hiểu được tình thương yêu mẹ dành cho chúng con. Mẹ ơi bỗng dưng sao con muốn khóc, bỗng dưng sao thấy nhớ mẹ và muốn được ôm mẹ thật chặt vì bây giờ con muốn mẹ nghỉ ngơi không phải đi xa nhà xa chúng con nữa. Nhưng sao vậy mẹ.

Đọc Thêm...

Mẹ ơi!

Mẹ ơi, đời mẹ khổ nhiều
Trách đời, mẹ giận bao nhiêu cho cùng
Mà lòng yêu sống lạ lùng
Mẹ không phút nản thương chồng, nuôi con.
"Đắng cay ngậm quả bồ hòn,
Ngậm lâu hoá ngọt!" Mẹ còn đùa vui!
Sinh con mẹ đã sinh đời
Sinh ra sự sống, mẹ ngồi chán sao?
Quanh năm có nghỉ ngày nào!
Sớm khuya làm lụng người hao mặt gầy.

Đọc Thêm...

Chủ Nhật, 27 tháng 6, 2010

Ba cu Tít "note" nè!

Đang online tra tài liệu tự dưng đọc được câu thơ hay và tâm đắc quá ha, viết ra để cho ba cu Tít bữa nào đó đọc được thì hiểu được tâm tư, suy nghĩ của mẹ nhỉ:
" Nếu suốt đời bôn ba lặn lội
Mà không giữ được người tri kỉ hồng nhan
Thì dù cho có nắm cả giang san
Vẫn thấy lòng ôm niềm ân hận"
Ba cu Tít chỉ suốt ngày mải mê chơi gà chọi, mải mê những công việc mà ba cu Tít thấy thích thôi, chẳng biết quan tâm đến Mẹ và cu Tít cả. Có những lúc mẹ cảm thấy rất mệt mỏi với ba Tít, đôi lúc không chịu nổi Mẹ chẳng muốn nhìn thấy mặt ba Tít chút nào. Nhưng nghĩ đi thì nghĩ lại Mẹ còn có Tít, và con thương ba Tít nhưng ba Tít thì không bao giờ hiểu được điều đó. Nhưng có thể vì Tít Mẹ sẽ cố gắng để thay đổi ba. Tít sau này đừng giống ba tính vô tâm đó nghe. Nếu vậy mẹ sẽ rất buồn. Nhưng mẹ sẽ rất vui nếu Tít giống ba sự thông minh, chịu khó và hiền lành. Nói túm lại là Mẹ rất yêu Tít và cũng rất thương ba Tít ( trừ những lúc mẹ ghét ba nha hiiiii.....)








'

Đọc Thêm...

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng!

Bỗng dưng Mẹ nhớ câu hát: " Sống trong đời sống cần có một tấm lòng, để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi.... để gió cuốn ". Cún yêu thương đây cũng là điều mẹ mong muốn ở con trai yêu của mẹ, mẹ mong con sau này khi lớn lên con sẽ là người sống thật tình cảm, biết yêu thương, biết chia sẻ, biết nâng đỡ những người thiệt thòi hơn mình. Hãy biết cho đi mà không cần nhận lại. Mẹ đặt hết niềm tin và tình yêu thương vào con. Mẹ yêu con hơn tất cả!

Đọc Thêm...

Thứ Ba, 22 tháng 6, 2010

Thương bóng dáng mẹ

copy được bài thơ hay:
Nắng thu đã tắt cuối con đường, ...vẫn rụng vào những chiều thương nhớ, bầy sẻ non đã mấy mùa sinh nở, con đã về mẹ có thấy con không. Con đã về và mãi mãi con tin, con ngủ quên dưới cánh rừng đạm bạc, khi gió thổi là khi con tỉnh giấc, theo đường gió con về ngắm mẹ ở sau lưng....”
Tự dưng thấy lòng mình buồn quá, thấy mình bỗng dưng như đứa trẻ ngày nào xa mẹ một chút là đã nhớ. Thương mẹ và nhớ mẹ quá.

Đọc Thêm...