Những ngày thu sang lòng người ta luôn cảm thấy có một cái gì đó buồn man mác, riêng với tôi, tôi cảm nhận được cả cái mùi của khí trời mùa thu, mùi những chiếc lá vàng rơi xuống đất và hòa quện với hương của đất trời tạo thành một mùi khó tả nhưng rất đặc trưng của mùa thu. Thời tiết se se lạnh, thấy lòng mình cũng lạnh lẽo, cô đơn. Bao hồi ức lại ùa về. Anh lại một lần nữa xuất hiện trong những hồi ức đó. Anh - mối tình đầu, người đàn ông đầu tiên và là người cha của cậu con trai dễ thương của chúng ta. Chẳng hiểu sao qua bao biến cố xảy ra, có những lúc hận anh đến vậy nhưng sao khi thấy anh xảy ra chuyện gì em không thể ngủ yên. Em thực lòng không hiểu nổi mình nữa. Chúng ta giờ đã đi trên hai con đường khác nhau, mỗi người đã có một cuộc sống tự do cho mình, nhưng không hiểu sao em không thể quên được quá khứ. " Nhớ lâu thù dai". điều đó chỉ làm cho chính em khổ sở và thêm dằn vặt mà thôi. Anh ốm ư, bệnh nhìu ư, liên quan gì đến em mà sao tim lại thấy đau nhỉ, nước mắt lại cứ rơi, đêm đến giật mình thức giấc lại thấy lo lắng bồn chồn không ngủ yên. Và hồi ức lại ùa về, nhớ lại những ngày khi chúng ta còn là một gia đình, đêm đến thấy anh sốt cao quá, em đã thấp thỏm cả đêm chỉ để lau mồ hôi và chườm mát chán cho anh. Nhớ: Nhiều lúc em nghĩ đếch thèm quan tâm tới chồng nữa vì mình ốm chồng còn mài chạy theo những thứ đam mê của chồng mà chẳng thèm quan tâm tới vợ. Nhưng em đã không làm được điều đó. Nếu như anh hiểu được là những gì em nói ra bên ngoài chỉ là vì quá giận mà giận thì giận mà thương em lại càng thương hơn thì có lẽ, mọi điều sẽ khác. Hồi ức và hiện tại điều đó sẽ theo một con người đến hết cuộc đời, đến lúc nhắm mắt xuôi tay. Hãy thương lấy mình.
Sự kiện trong ngày - Dân trí điện tử - Dantri.com.vn
Thứ Ba, 9 tháng 10, 2012
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
