Sự kiện trong ngày - Dân trí điện tử - Dantri.com.vn

Thứ Sáu, 5 tháng 8, 2011

sưu tầm!

Nếu có thể, hãy... tát em!
Hai cái tát sau hơn một năm kết hôn để em nhận ra rằng đàn ông chỉ vũ phu khi đàn bà phũ miệng.


Hồi còn con gái, em cũng đọc nhiều sách, báo về đời sống gia đình. Em cũng đồng tình với các chị về việc nam nữ bình quyền chồng cho con bú được thì vợ có thể an tâm đi kiếm tiền. Chồng mà lau nhà, rửa bát thì vợ dư sức sửa điện, thay bóng đèn. Em nhiệt liệt hoan hô những mẫu người phụ nữ coi cái bếp như một sự xâm hại nghiêm trọng đến vị trí phụ nữ hiện đại. Em cũng sẵn sàng tẩy chay các nhãn hàng quảng cáo trên truyền hình nếu họ sử dụng phụ nữ làm nhân vật tiêu điểm trong mấy vụ nấu cơm, giặt giũ. Phụ nữ hiện đại tuyệt đối không thể ở xó bếp được.

Thậm chí, em còn đi tập lái xe trước cả chồng để loại bỏ hẳn hình ảnh cứ là phụ nữ phải ngồi cạnh và được đưa đón. Đại loại là em đã hoàn thành xuất sắc các gạch đầu dòng cho một người phụ nữ hiện đại. Còn như chuyện chồng vung tay đáp trán thì tất lẽ dĩ ngẫu em cũng chẳng ngán chồng. Em cũng đã học đến đai đen Karate lẫn Aikido. Em cam đoan chồng mà đụng vào em thì chồng chỉ có thể đo ván đếm răng. Túm tụm lại rằng em đã sẵn sàng cho vai trò một người phụ nữ hiện đại thời nam nữ bình quyền. Em đã sẵn sàng làm vợ và làm mẹ. Một bà vợ hiện đại, một người mẹ đầy sức mạnh.

Đêm tân hôn, em có khéo léo để bằng lái xe ô tô, chứng nhận đai đen Karate và bộ võ phục Aikido bên cạnh thùng tiền mừng cưới. Em cũng dịu dàng nhắn nhủ chồng về một gia đình dân chủ - bình đẳng- tôn trọng sự riêng tư, cùng nhau hoàn thành kế hoạch 5 năm lần thứ nhất. Chồng em chỉ cười mỉm. Chẳng biết có phải do anh ấy e sợ cười to quá sẽ khó ăn nói sau này hay vì anh ấy cười coi chuyện đó nhỏ nhặt, đàn bà không chấp. Nhưng mà em cũng mặc kệ thôi. Em là mẫu phụ nữ hiện đại kia mà.

Chồng em không to con, chỉ cao hơn em tí tị. Chồng em cũng chẳng thuộc hàng võ sỹ đấm bốc hay chuyên gia tâm lý. Chồng em thu nhập cũng vừa vừa để hai vợ chồng gộp vào thành đu đủ. Đại loại là vậy. Chồng em chỉ được cái là rất yêu em. (Đấy là em đoán thế dựa trên khảo sát từ 20 ông chồng của các bà bạn, 10 ông bạn đang làm chồng cộng với 5 bạn trai cũ bây giờ đã có vợ. Chồng em được điểm cao nhất về yêu vợ).

Sau tuần trăng mật ngọt ngào và 100 ngày đầu hôn nhân, mọi thứ thật giản đơn và ấm áp. Ngày ngày chúng em ăn cơm trưa cùng nhau (em qua đón chồng vì em biết lái xe ô tô mà), tối tối, em và chồng thay phiên nhau xuống bếp. Các món về trứng, thịt lợn, thịt bò do em đạo diễn, chồng em đi chợ. Các món về cá, dê, mỳ... đại loại là đặc sản hơn tẹo thì do chồng em đạo diễn, em biên kịch. Bữa cơm luôn có rượu vang và âm nhạc. Tất nhiên, sau đó thì luôn có màn đặc biệt do em chủ động hoặc anh ấy chủ trì.

Đại loại 100 ngày đầu yên ổn khiến em dự định viết sách: Làm thế nào để có một cuộc hôn nhân hoàn hảo? Thậm chí em còn định liên hệ với truyền hình để đăng ký lên chương trình Người Xây Tổ Ấm nói về việc Làm Vợ Dễ Như Ăn Ốc, 100 tuyệt chiêu để sướng sau cưới. Vâng, đó là em cứ nói quá lên thế để mọi người biết rằng em thoả mãn thế nào về cuộc hôn nhân của mình.

Mọi chuyện chỉ xảy ra khi anh ấy tát em cái đầu tiên. Hình như đó là ngày thứ 131 hay 151 gì đó, tức là sau gần nửa năm cưới nhau. Lý do: Một trận cãi nhau inh ỏi, em đã dùng sức mạnh của đai đen Karate để đưa máy tính của chồng bay vào góc nhà.

Hôm đó, em tức giận vì anh ấy mải mê cày game không thèm bê giùm em chậu quần áo vừa giặt lên sân thượng để phơi. Anh ấy sững người ra nhìn em. Lúc đó, cơn máu nóng bốc lên đầu em rồi, em bật phát ngay một câu: “Đừng có nhìn tôi (em xưng tôi luôn - bình quyền mà), lần sau thì không phải là cái máy tính đâu”. Và lúc này thì anh ấy nổi giận thật sự. Anh ấy trừng mắt lên nhìn em, gân xanh nổi chằng chịt hai bên thái dương.

Em cũng đâu ngán, em lao tới: “Anh định làm gì? Đánh lại tôi ư? Dám không? Sức nào mà mơ?”. Và em lĩnh ngay cái tát, nhanh đến độ em cũng không đỡ kịp. Thật ra chỉ vì nó quá bất ngờ, ngoài dự liệu của em thôi, chứ nếu nhắc trước, đời nào em để dính đòn. Nhưng thay vì em lao vào cho anh ấy biết đai đen Karate của em là đai đen thực học thì em lại ngồi sụp xuống và khóc.

Cái phụ nữ trong em nó khóc, nó tổn thương chứ không phải là em. Anh ấy không nói gì nữa và bê chậu quần áo lên sân thượng phơi rồi ở tịt trên đó luôn. Em khóc đã đời rồi ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Trong mơ, em thấy mình đau đớn vô cùng. Nhưng nhìn lại thì thấy hoá ra em đang ở vai chồng mình chứ không phải vai của em. Cái đau đớn ấy, tổn thương ấy của chồng cũng đâu dễ chịu? Em nghĩ lại và bao nhiêu đau khổ, vật vã bay biến hết. Phải, nếu biết nghĩ lại, nghĩ như một người ngoài cuộc, không bị ảnh hưởng bởi cơn giận trong tâm, ta sẽ tỉnh táo hơn và thấy ra nhiều điều hơn đấy.

Cái tát thứ 2 của chồng đến với em là năm thứ 2 của đời sống vợ chồng. Lần này em khôn hơn rồi, em chẳng dại gì dùng Karate nữa. Hôm ấy, em cú chồng vì đi họp lớp với bạn bè đến tận 9h tối mới chịu về làm cho em đói mềm ra. Em cú lắm! Thế là em đợi chồng về. Thay vì cho anh ấy một trận bầm dập, em gọi điện cho một cậu bạn trai cũ của em mà anh ấy cũng biết. Gọi trước mặt anh ấy. Hẹn hò như tình nhân: Đến đón em lúc 10h nhé! Đi ăn rồi vào bar nhảy nhót tí cho thư giãn.

Chồng em tức nổ mắt. Nhưng anh ấy kìm chế cũng giỏi. Thay vì nạt nộ, anh ấy chỉ bảo: “Anh sẽ đưa em đi hoặc em hãy ở nhà. Anh xin lỗi vì đã về muộn song đừng làm vậy để mà ảnh hưởng đến gia đình mình”. Em nhếch mép, cố tình làm ra vẻ coi lời anh ta là rác. Anh nhắc lại lần thứ hai. Em mới trả lời bằng cái chất giọng chọc ngoáy nhất có thể: “Anh cứ đi ngủ trước, nếu tôi về quá muộn tôi sẽ ngủ ở nơi khác”.

Lúc này thì anh ấy cũng đã điên lên rồi. Anh ấy cũng chỉ lạnh lùng đáp lại: “Nếu vậy thì cô đi luôn và đừng về đây nữa”. Em vẫn không buông tha: “Đây cũng là nhà tôi sao tôi phải đi?”. Anh ấy đáp: “Vậy thì tôi đi”. Em nhún vai: “Tuỳ!”. Rồi son phấn, rồi cố ý kiếm bộ đồ lót sexy nhất để mặc. Anh ấy cũng dọn quần áo vào vali. Em bâng quơ: “Có những loại đàn ông quá hèn, không giữ nổi vợ mình và chấp nhận để vợ mình đi ngủ với thằng đàn ông khác”. Anh ấy dằn cái vali xuống, mắt đỏ quạch lên đầy hung dữ. Còn em thì hả hê. Thật sự, em muốn làm cho anh ấy đau nhất có thể. Thế nên thấy anh ấy như vậy, em hả hê lắm.

Em buông lời thách thức luôn: “Ra đường nhớ đội mũ che sừng nhé!”. Anh ấy đã bị hạ gục ngay lập tức. Và cánh tay được vung ra. Lần này thì em tránh được. Em cười điệu mũi: “Sao không dùng sừng để húc?”. Thôi xong em, trong khi em đề phòng tay phải thì tay trái của anh cũng đã xuất chiêu. Em không tưởng được cú lật tay nào nhanh hơn thế. Em lại oà khóc tức tưởi.

Và em cũng tuôn luôn một tràng ấm ức: “Anh có biết anh bỏ rơi em, em đã tủi thân thế nào không? Anh có biết là em yêu anh đến thế nào không? Em không thể chịu nổi khi mà anh đã vô tâm với em. Trời ạ, em rất yêu chồng mình kia mà. Em nào có muốn hẹn hò với bạn trai cũ đâu. Em chỉ vờ gọi điện thôi mà. Chỉ vì em đành hanh và cay nghiệt, em hả hê với việc làm đau anh”.

Hai cái tát sau hơn một năm kết hôn để em nhận ra rằng đàn ông chỉ vũ phu khi đàn bà phũ miệng. Em hiểu ra rằng tất cả những ông chồng tử tế đều không bao giờ có ý định đánh vợ. Chỉ là em - và một cơ số phụ nữ như em - tự cho mình cái quyền được làm tổn thương người khác và sau đó bao biện bằng việc mình thì có quyền còn anh ta chỉ được quyền chấp nhận.

Rằng dù phụ nữ tụi em có hỗn hào với cha mẹ anh ấy, có đành hanh và phũ mồm thì anh ấy lấy em anh ấy phải chấp nhận. Rằng đàn ông cấm được đánh phụ nữ dù cho người phụ nữ đó có chùm váy lên đầu đàn ông hoặc vén váy lên với người đàn ông khác.

Em không biết các chị “nữ quyền vô đối” có trách cứ em hay không chứ em thì em sẵn sàng bị tát nếu như em quá quắt đến mất kiểm soát bản thân như những lần em đã kể. Cái tát ấy giúp em tỉnh ngộ để giữ lại mái ấm nhà em.

Thôi thì, hãy cứ tát em nếu có thể làm cho em bớt điên. Bởi cái điên của phụ nữ nếu không được ngăn chặn và thuần dưỡng kịp thời, nó sẽ khiến cho hôn nhân đổ vỡ. Với em thì là thế, hãy cứ tát em nếu có thể...

Theo 2!Đẹp

Đọc Thêm...

Thứ Tư, 3 tháng 8, 2011

cố lên!

Hôm nay sẽ chấm dứt hết tất cả! Minh sẽ làm lại từ đầu lấy lại chinh minh, minh sẽ là minh , hãy can đảm và mạnh mẽ lên nhe, con trai sẽ luôn bên cạnh mày mà, có con minh sẽ làm được tất cả, hãy sống tất cả vi con nhé!

Đọc Thêm...

Mảnh vỡ!

Cứ mỗi một cặp chia tay thì lại phát sinh ra 2 mảnh vỡ. Chắc chắn lúc nào cũng có 2 mảnh vỡ. Mảnh vỡ của những “người cứng” và mảnh vỡ của những “người mềm”.

Đa số những “người cứng” đều im lặng chịu đựng. Điều đó ko có nghĩa mảnh vỡ của họ nhỏ và càng ko có nghĩa họ chẳng đau khổ gì.

Đa số những “người mềm” than khóc cho mảnh vỡ của họ. Điều đó ko có nghĩa mảnh vỡ của họ lớn và càng ko có nghĩa họ đau khổ hơn “người cứng”.

Khi 2 mảnh vỡ sinh ra, lại có hàng ngàn mảnh vỡ nhỏ. Mỗi mảnh vỡ nhỏ lại bắn đi và gây thương tích cho “người cứng” và “người mềm”.

“Người cứng” có thể đau đến mức ko thốt nên lời.

“Người mềm” có thể đau đến mức ko thể chịu đựng nổi.

Khi 2 mảnh vỡ sinh ra là lại có 2 mảnh vỡ khác có cơ hội được ghép vào. Nhưng những mảnh vỡ nhỏ li ti kia liệu có dán lại được để mỗi mảnh vỡ lại có thể ghép vào những mảnh vỡ khác không?

Liệu những mảnh vỡ này có tự tái sinh lại được ko?

“Người cứng” cố bao phủ lấy mảnh vỡ của mình bằng một tấm màn dày.

“Người mềm” tắm mảnh vỡ của mình trong nước mắt.

“Người cứng” âm thầm quên đi.

“Người mềm” khắc sâu mãnh liệt.

“Người cứng” bướng bỉnh bước tiếp khi da thịt còn bị găm bởi những mảnh vỡ li ti.

“Người mềm” dừng lại tháo những mảnh vỡ li ti ấy một cách từ tốn.

Thái độ của ai mới là lối sống tích cực? Chẳng ai cả!

“Người cứng” có cách vượt qua riêng của “người cứng”. “Người mềm” có cách vượt qua riêng của “người mềm”. Làm thế nào để thấy thanh thản trong lòng...

Chỉ là...nếu có thể...đừng dìm mảnh vỡ của mình xuống lòng đại dương của những giọt nước mắt để ko còn mảnh vỡ nào khác tìm ra được.

Chỉ là...nếu có thể...2 mảnh vỡ hãy tự dán những mảnh vỡ li ti cho nhau và lại là 2 mảnh vỡ mới để có thể tiếp tục là 1 tấm kính hoàn chỉnh.

Chỉ là...nếu có thể...2 mảnh vỡ hãy gắn với nhau cho đến lúc keo ko còn dính được nữa...

Chỉ là...nếu có thể...
(sưu tầm)

Đọc Thêm...

Thứ Ba, 2 tháng 8, 2011

bạc t

Người ta thường bảo đàn ông bạc lắm, khi đã cạn tình cạn nghĩa thì đàn ông chẳng coi người phụ nữ của mình là gì cả. Nếu không hành hạ về mặt thể chất thì kiểu gì anh ta cũng không tha cho vợ về mặt tinh thần, thậm chí là danh dự. Trường hợp của vợ chồng anh Thùy, chị Giang là một ví dụ điển hình.


Bị gia đình cấm đoán, chị quyết tâm theo anh Thùy – một anh chàng có giọng hát mượt như nhung chuyên hát ở các tụ điểm cà phê, bỏ ngoài tai chuyện anh chẳng có gì trong tay, công việc ổn định cũng không có, hơn nữa nhìn tướng mạo lại không nam nhi cho lắm. Cảm kích tấm chân tình của cô tiểu thư con nhà giàu yêu giọng hát của mình, anh cũng thề thốt sẽ sống với chị suốt đời cho cả họ “sáng mắt” ra. Ấy thế mà chưa đầy 2 năm, khi số tiền vàng hồi môn của chị được tiêu hết thì cũng là lúc anh chị lục đục, từ chiến tranh lạnh, cho đến đồ đạc, bát đĩa thi nhau “bay vèo” ra sân. Anh Thùy không còn nói chuyện với vợ bằng cái giọng “ngọt” như lúc hát nữa mà luôn tìm cơ hội để “gào” lên cho thiên hạ biết rằng: “… cái số tôi đen đủi lấy phải cô tiểu thư rỗng tuếch, chả đỡ đần gì được cho chồng. Nếu không lấy cô đời tôi chắc chắn tôi đã có một sự nghiệp ca hát vương giả…”.
Thậm chí anh ta còn động chạm đến cả bố mẹ chị Giang: “Tôi chẳng hiểu bố mẹ cô kiểu gì, gả con rồi là chẳng còn lo gì cho con gái nữa…”
Giờ đây chị Giang mới thấm thía sai lầm của mình. Chị biết anh ta chỉ lợi dụng chị vì nghĩ rằng sẽ “nhờ vả” được nhà vợ ít nhiều. Nhưng giờ đây, khi không được gì, anh ta xoay sang hành hạ, xỉa xói chị. Chị biết anh ta không còn yêu chị, anh ta đang cố tình lăng nhục nhằm khích chị lại chạy về bên bố mẹ xin tiền để cung phụng cho cuộc sống của anh ta. Nhưng chị đã “khôn” hơn rất nhiều, chị đang nghĩ về một lá đơn li hôn.

Đọc Thêm...

Thứ Hai, 1 tháng 8, 2011

Sẵn sàng buông tay!

Cho đến bây giờ vợ đã chuẩn bi sẵn sàng tâm lý cho chuyện này, hơn 1 tháng qua vợ đã đau khổ, đã dằn vặt, đã đắn đo, đã niú kéo, nhưng hôm nay vợ quyết đinh buông tay rồi chồng a.Vợ sẽ trả lại chồng cuộc sống tự do tự tại như chồng vẫn sống mà không ai kêu ca, chồng thich đi đâu thi đi, thich làm gi thi làm và đặc biệt là chồng sẽ không còn phải nghe vợ cằn nhằn này nọ nữa. Chồng sẽ thoát khỏi chuỗi ngày mà chồng cho là bi coi thường đó. Vợ chúc mừng chồng, chồng hãy gắng sống cho tốt nha. Và nếu sau này chồng lại muốn minh bi trói buộc vào cuộc sống gia đinh thi chồng cũng đừng như chồng đã từng sống nhé, vi có thể lại có 1 người phụ nữ cũng muốn buông tay như vợ nữa thi sẽ buồn lắm chồng a. Vợ mệt quá rồi không còn đủ sức mà giữ chồng nữa, vợ buông tay ra đay.Chúc chồng sớm tim được hạnh phúc đich thực. Chào chồng. Hôn chồng lần cuối!

Đọc Thêm...