Trời cuối năm rồi gió bấc thổi từng cơn
con lại muốn viết những dòng về mẹ
như câu chuyện tình con chưa được kể
"Vẫn ôm trong lòng thao thức với thời gian
bảy lượt xuân về con xa mẹ bảy năm
mái tóc mẹ nỗi u hoài nhuộm bạc
Từ tháng Giêng ngày buồn qua tháng Chạp
có ngày nào mẹ không nhớ thương con
có những đau thương những nỗi u buồn
nước mắt mẹ chảy dài theo năm tháng
Thuở truân chuyên nhiều hơn thời sung sướng
suốt cuộc đời mấy lúc mẹ thảnh thơi
con lớn khôn rồi mẹ vẫn khổ mẹ ơi "
Con đã lớn khôn và đã có gia đình và cũng đã có bé gọi bằng mẹ, con mới hiểu được nỗi vất vả, mới hiểu được tình thương yêu mẹ dành cho chúng con. Mẹ ơi bỗng dưng sao con muốn khóc, bỗng dưng sao thấy nhớ mẹ và muốn được ôm mẹ thật chặt vì bây giờ con muốn mẹ nghỉ ngơi không phải đi xa nhà xa chúng con nữa. Nhưng sao vậy mẹ.
Sự kiện trong ngày - Dân trí điện tử - Dantri.com.vn
Thứ Hai, 28 tháng 6, 2010
Nhớ mẹ quá mẹ ơi!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

0 nhận xét:
Đăng nhận xét