" Đôi lúc chợt thèm được sống giản dị bên anh
Bình lặng đơn sơ không bôn ba tham vọng
Có giây phút úp mặt vào vai anh rồi khóc
Trong mơ thôi cũng tiếp sức em mà....!"
Đôi lúc giận hờn, đôi lúc yêu thương, đôi lúc căm thù đến mức nếu tan cả đất trời cũng không muốn nhìn thấy mặt nhau.Có phải chăng con người ai cũng vậy, luôn chất chứa trong mình là cả sự mâu thuẫn. Tại sao vậy? Em cảm nhận thấy chúng ta sinh ra là để dành cho nhau, là để bên nhau và yêu thương nhau. Không phải là cái duyên đó sao? Chúng ta đã đến bên nhau và trở thành một nửa thực sự của nhau theo đúng nghĩa và đúng quy định của pháp luật nữa chứ. Và chúng ta cũng đã một sản phẩm của tình yêu đó là một baby thật đáng yêu. Nhưng em thực sự không hiểu tại sao nữa chúng ta luôn tự làm khổ nhau một cách vô tình không hữu ý. Chúng ta dằn vặt nhau, đau khổ và tuyệt vọng. Chúng ta đã từng yêu nhau đến vậy cơ mà. Tại sao bây giờ lại chỉ dành cho nhau những đau khổ vậy. Đôi lúc trong lòng em thấy căm hận anh vô cùng, nhưng tại sao vẫn có những lúc em thèm cảm giác được bên anh, được nghe anh nói mặc dù những câu nói không suy nghĩ sâu xa của anh làm em thực sự đau lòng và thất vọng. Có phải chăng em vẫn còn yêu anh. E không hoàn toàn tin vào mấy ông thầy bói nhưng mấy ông cùng nói với em thế này " em và anh là duyên nợ". Liệu có đúng không anh khi mà chúng ta đã chia tay nhau rồi mà vẫn còn làm khổ nhau. E không muốn và không hề muốn làm anh tổn thương nhưng không hiểu sao mọi chuyện cứ vẫn như vậy, chúng ta làm khổ nhau quá nhiều. Chúng ta tự làm nhau đau khổ. Em nhớ đã có thời gian gia đình nhỏ của chúng ta đã rất hạnh phúc mà đúng không anh? Em chăm lo cho anh từng miếng ăn giấc ngủ và em thực sự hạnh phúc với điều đó. Còn anh thì đi đâu về cũng phải ôm em và hôn em một cái rồi mới chịu đi rửa tay chân để đi ăn cơm. Chúng ta đã rất hạnh phúc mà, phải không anh? Rồi khi baby của chúng ta ra đời cả em và anh cũng đều rất hạnh phúc. Chúng ta đều yêu thương con. Thời gian đó thật vất vả với anh. Vừa làm, vừa chăm con lại còn vừa chăm cho vợ nữa. Nghĩ đến giờ mà khóe mắt vẫn cay cay nghĩ thương anh thật nhiều. Nếu như anh không.....thế này.... thế kia. Nếu như em.... Và nếu như......Chúng ta đã không như bây giờ. Nhưng thôi cái gì đến đã đến. Những niềm vui hạnh phúc em sẽ giữ mãi trong lòng, còn những nỗi đau chúng ta vô tình hay hữu ý em cũng xin anh cũng để mình em gánh chịu. Chúc anh sớm tìm được hạnh phúc đích thực của mình.
Sự kiện trong ngày - Dân trí điện tử - Dantri.com.vn
Thứ Hai, 7 tháng 5, 2012
Đôi lúc!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

0 nhận xét:
Đăng nhận xét